Đαυ xóƚ: Mẹ trầm cảm ȶự ȶử chưa được 49 ngày, bố cũng ƚreσ ƈổ ςђết theo bỏ lại 3 đứa con nhỏ bơ vơ

0
2389

C̲h̲ị T̲h̲àn̲h̲ b̲ị t̲r̲ầm̲ c̲ảm̲ ƚɾҽσ ƈổ ɬự ɬử v̲ừa̲ được̲ 4̲4̲ n̲g̲ày̲ t̲h̲ì n̲g̲ười̲ c̲h̲ồn̲g̲ c̲ũn̲g̲ ƚɾҽσ ƈổ ƚự v̲ẫn̲ để l̲ại̲ 3̲ đứa̲ c̲o̲n̲ n̲h̲ỏ b̲ơ v̲ơ, k̲h̲ôn̲g̲ n̲ơi̲ n̲ươn̲g̲ t̲ựa̲, t̲ươn̲g̲ l̲a̲i̲ m̲ịt̲ m̲ù.

T̲a̲n̲g̲ t̲h̲ươn̲g̲ b̲a̲o̲ t̲r̲ùm̲ c̲ăn̲ n̲h̲à c̲ủa̲ g̲i̲a̲ đìn̲h̲ b̲é P̲h̲a̲n̲ T̲h̲ị M̲i̲n̲h̲ H̲ằn̲g̲ (3̲ t̲u̲ổi̲, t̲r̲ú k̲h̲ối̲ T̲ân̲ T̲i̲ến̲, p̲h̲ườn̲g̲ Q̲u̲ỳn̲h̲ T̲h̲i̲ện̲, t̲h̲ị x̲ã H̲o̲àn̲g̲ M̲a̲i̲, t̲ỉn̲h̲ N̲g̲h̲ệ A̲n̲) s̲a̲u̲ n̲g̲ày̲ b̲ố m̲ẹ l̲ần̲ l̲ượt̲ q̲u̲a̲ đời̲. Đi̲ t̲ừ n̲g̲o̲ài̲ n̲g̲õ, m̲ùi̲ k̲h̲ói̲ h̲ươn̲g̲ b̲ốc̲ l̲ên̲ n̲g̲h̲i̲ n̲g̲út̲, t̲i̲ến̲g̲ n̲h̲ạc̲ đám̲ m̲a̲ n̲g̲h̲e̲ b̲i̲ a̲i̲.

P̲h̲ía̲ t̲r̲o̲n̲g̲ c̲ăn̲ n̲h̲à c̲h̲ật̲ h̲ẹp̲, 2̲ c̲h̲i̲ếc̲ b̲àn̲ t̲h̲ờ c̲ủa̲ v̲ợ c̲h̲ồn̲g̲ a̲n̲h̲ P̲h̲a̲n̲ Đức̲ K̲i̲ên̲ (4̲0̲ t̲u̲ổi̲, b̲ố b̲é H̲ằn̲g̲) v̲à c̲h̲ị T̲r̲ần̲ T̲h̲ị T̲h̲àn̲h̲ (3̲6̲ t̲u̲ổi̲, m̲ẹ b̲é H̲ằn̲g̲) đặt̲ k̲ế b̲ên̲ n̲h̲a̲u̲. T̲i̲ến̲g̲ k̲h̲óc̲ h̲ờ c̲ủa̲ 3̲ đứa̲ t̲r̲ẻ g̲ọi̲ m̲ẹ, k̲h̲óc̲ c̲h̲a̲ đến̲ l̲ạc̲ g̲i̲ọn̲g̲. C̲h̲ứn̲g̲ k̲i̲ến̲ c̲ản̲h̲ t̲ượn̲g̲ đa̲u̲ l̲òn̲g̲, c̲h̲ẳn̲g̲ a̲i̲ c̲ầm̲ được̲ n̲ước̲ m̲ắt̲.

B̲ố m̲ẹ c̲ùn̲g̲ ƚh̲ắƚ ƈổ ɬự ɬử



Chỉ trong vòng 44 ngày, 3 đứa trẻ mất cả cha lẫn mẹ

Chỉ trong vòng 44 ngày, 3 chị em Hằng phải đội trên đầu 2 vành khăn tang của cả cha lẫn mẹ. Chúng bỗng chốc thành trẻ mồ côi, bơ vơ giữa cõi đời. Nỗi đau này chưa qua thì nỗi đau khác ập đến xé nát tâm can những đứa trẻ bất hạnh.

Thắp nén nhang lên bàn thờ của vợ chồng con gái xấu số, bà Hoàng Thị Thủy (60 tuổi) đau đớn: “Ông trời ơi, sao số kiếp của con, cháu tôi lại ra nông nỗi thế này. Vợ chồng chúng bỏ đi hết rồi, giờ đàn cháu tôi biết sống như thế nào đây? Chúng còn quá nhỏ dại, sao phải gánh chịu nỗi đau lớn như thế này?”.

4 bà cháu trước di ảnh vợ chồng anh Thành

2 năm trước, từ khi mẹ chồng qua đời, chị Thành mắc chứng mất ngủ triền miên, lo âu, suy nhược cơ thể. Đi khám nhiều nơi, chị nhận chung kết luận mắc chứng trầm cảm nặng.

Dù đã chạy chữa khắp nơi nhưng bệnh tình của chị không chút tiến triển. Mỗi ngày uống thuốc vào cũng chỉ ngủ được vài ba tiếng. Nếu không có thuốc thì chị thức trắng đêm.

Bà Thủy đau đớn nhắc đến hoàn cảnh con gái

“Hơn một tháng trước con gái tôi nói ra Hà Nội chữa bệnh. Ra ngoài ấy ngày hôm trước thì hôm sau gia đình bàɳg hoàɳg nhận huɳg tin con tôi ƚɾҽσ ƈổ ɬự ɬử. Bệnh tật cướρ luôn tíɳh mạɳg của con tôi rồi”, bà Thủy đau đớn.

Nỗi đau chưa kịp nguôi thì ngày hôm qua, khi hai bên nội ngoại đang ngồi bàn bạc chuẩn bị tổ chức 49 ngày cho chị Thành thì đau đớn khi phát hiện anh Kiên qua đời ở trong nhà.

Vợ chồng chị Thành qua đời để lại 3 đứa trẻ (lớn nhất 16 tuổi, nhỏ nhất mới lên 3) bơ vơ giữa cõi đời

“Em trai vốn mắc bệnh nặng đã nhiều năm. Mỗi lần phát bệnh, chú ấy lại lên cơn ςo giật, có thể ngã bất cứ chỗ nào. Cứ mỗi tháng chú ấy lại phát bệnh một vài lần.

Từ ngày em dâu qua đời, tính khí em trai trở nên thất thường, ít ăn ít ngủ, xa lánh mọi người, thường xuyên than phiền. Mọi người tính làm xong 49 ngày cho em dâu sẽ đưa Kiên ra Hà Nội đi khám. Vậy mà chú ấy nghĩ quẩn, đi theo vợ, bỏ lại 3 đứa con bơ vơ như thế này”, anh Phan Đức Phú (anh trai của anh Kiên) buồn đau chia sẻ.

Chỉ trong vòng 44 ngày, cả hai vợ chồng anh Kiên, chị Thành cùng ƚɾҽσ ƈổ ɬự ɬử, để lại 3 đứa con thơ dại (đứa lớn nhất 16 tuổi, đứa nhỏ nhất mới lên 3) trong cảnh côi cút, khó khăn, thiếu thốn đủ bề.

Tương lai mờ mịt của 3 đứa trẻ mồ côi

Mới 3 tuổi, chưa hiểu được nỗi đau đang phải gánh chịu nên hàng ngày bé Hằng cứ đứng trước bàn thờ gào khóc, đòi người thân dẫn đi tìm cha, tìm mẹ. Nỗi nhớ thương cồn cào biểu hiện rõ trên khuôn mặt buồn đẫm lệ của đứa trẻ bất hạnh. Khóc lả, đứa trẻ lại ngủ gật gù trên tay người thân.

Dường như hiểu được số phận mình, em Phan Thị Quỳnh Anh (16 tuổi) và em Phan Đức Khoa (13 tuổi) cố nén nỗi đau để dỗ dành em út. Thế nhưng, mỗi khi ai đó nhắc đến cha, mẹ, nước mắt chúng lại rưng rưng.

Mới 16 tuổi, Quỳnh Anh giờ đây trở thành trụ cột gia đình, lo cho 2 đứa em nhỏ.

Khoa – đứa con thứ 2 của vợ chồng anh Thành thẫn thờ bên bàn thờ cha mẹ.

Hiện Quỳnh Anh đang học lớp 10, Khoa đang học lớp 5. Bố mẹ không còn, ông bà nội đều đã mất, hai bên nội ngoại đều khó khăn, 3 đứa trẻ có nguy cơ thất học giữa chừng, mịt mù tương lai.

“Cháu từng chứng kiến cảnh bố mẹ đau đớn, mệt mỏi vì bệnh tật hành hạ nhưng vẫn an tâm vì vẫn còn bố mẹ bên cạnh. Giờ bố mẹ không còn nữa, chị em cháu biết sống như thế nào đây. Em cháu nhớ mẹ nên khóc suốt. Sắp tới, chị em cháu còn được đi học không nữa?”, Quỳnh Anh nhìn di ảnh cha mẹ khóc nghẹn.

Hàng ngày bé Hằng ngồi dưới chân bàn thờ khóc đòi cha mẹ

Được biết, khi còn sống, chị Thành làm phụ hồ trong các công trình xây dựng gần nhà. Anh Kiên dù bệnh tật nhưng ngày hai buổi vẫn cố gắng theo xe tải đi bốc vác xi măng thuê.

Ngày công bấp bênh của hai vợ chồng chỉ đủ chi tiêu học hành cho con và sinh hoạt cho cả gia đình một cách tằn tiện. Căn nhà của họ vừa mới xây được 2 năm, nợ còn lên đến 200 triệu đồng chưa trả.

Căn nhà chị Thành xây dựng cách đây 2 năm và còn nợ 200 triệu đồng

Ông Hồ Sỹ Tùng – Bí thư Đảng uỷ phường Quỳnh Thiện chia sẻ: Vợ chồng anh Kiên, chị Thành đột ngột qua đời chỉ trong thời gian ngắn, để lại 3 đứa con thơ trong cảnh khó khăn, nguy cơ phải bỏ học giữa chừng, mịt mù tương lai.

Chính quyền địa phương cũng đã tổ chức thăm hỏi, động viên 3 cháu bé 7 triệu đồng. Số phận của 3 đứa trẻ bất hạnh ngay lúc này đang rất cần sự chung tay giúp đỡ của các nhà hảo tâm.

Mọi giúp đỡ cho chị em Quỳnh Anh xin vui lòng gửi về địa chỉ: em Phan thị Quỳnh Anh, khối Tân Tiến, phường Quỳnh Thiện, thị xã Hoàng Mai, tỉnh Nghệ An).

Hoặc qua STK của bà Hoàng Thị Thủy (bà ngoại 3 đứa trẻ): 51510000580470, ngân hàng BIDV, chi nhánh Phủ Diễn. ĐT: 098.145.5209.

Nội dung chuyển khoản: Độc giả aFamily giúp đỡ chị em Quỳnh Anh.

Trân trọng cảm ơn!